TRUYỆN :SỰ TÍCH NGÀY TẾT
Ngày xưa, khi con người chưa biết tính thời gian, ở một đất nước nọ, có một vị vua rất thông minh và nhân hậu. Một hôm, nhà vua muốn ban thưởng cho người già nhất trong nước. Nhưng dù cho nhà vua sai sứ giả đi khắp nơi hỏi thăm, cũng không ai biết ai là người già nhất.
Sứ giả bèn đến gặp các vị thần để hỏi. Thần Sông nói:
Ta ở đây đã lâu nhưng chưa bằng mẹ ta, Thần Biển Cả.
Thần Biển lại bảo:
Hãy hỏi Thần Núi, Thần còn sinh ra trước cả ta.
Thần Núi thì nói:
Hãy đến hỏi Thần Mặt Trời. Lúc ta mới chào đời, ta đã phải nhắm nghiền mắt vì nắng của Thần Mặt Trời.
Sứ giả đến chỗ Thần Mặt Trời nhưng không thể nào gặp được. Họ đành thất vọng trở về.
Trên đường về, sứ giả đi qua một khu rừng. Họ thấy một bà lão đang ngồi dưới gốc cây đào. Bà lão đang hái hoa đào.
Sứ giả hỏi:
Thưa bà, bà ngồi đây làm gì vậy?
Bà lão trả lời:
Tôi đang hái hoa đào để nhớ con trai tôi. Con trai tôi đã đi xa. Mỗi lần hoa đào nở, tôi lại ra đây hái một bông để nhớ con.
Sứ giả nghe xong, bèn nghĩ ra một cách để tính tuổi. Họ tâu lên nhà vua. Nhà vua rất vui mừng và quyết định lấy hoa đào làm chuẩn để tính tuổi. Cứ mỗi lần hoa đào nở thì tính thêm một tuổi mới.
Từ đó, cứ đến ngày hoa đào nở, nhà vua lại mở hội ba ngày ba đêm. Ngày hội ấy được gọi là Tết.